fbpx

Vì Một Cộng Đồng Vững Mạnh

Bản Tin Hàng Tuần

Hàng tuần, Hội Đồng Quản Trị soạn ra một bản thông tin bao gồm tin tức, thông báo và những bài viết được chọn lọc.

Xem thêm …

30 Tháng 4

30 Tháng 4

Nếu có ai trong chúng ta hỏi thử con em mình hay một bạn trẻ nào đó “30 tháng 4 là ngày gì vậy?”

Xem thêm …

Tết Trung Thu 2030

TẾT TRUNG THU 2030 !!!

Một trong những niềm hạnh phúc lớn của chúng ta là được thấy con cái mình nên người, trở thành những thanh niên thiếu nữ đàng hoàng, tử tế, có tư cách, biết nhường nhịn.

Xem thêm …

Quán Phở Cộng Đồng

Quán Phở Cộng Đồng

Quán Phở mở cửa từ 10:30 sng đến 2:30 chiều mỗi thứ Sáu, thứ Bảy và Chủ Nhật hàng tuần.

Vì nạn dịch COVID-19 nên Quán Phở sẽ đóng cửa cho đến khi có thông báo mới. Kính mong quý đồng hương được an lành và khỏe mạnh.

Thuê Mướn Hội Trường

Hội trường Tự Do có sức chứa khoảng 300 chỗ ngồi, sân khấu trang trí hiện đại, có nhà bếp để phục vụ thức ăn nhẹ, thích hợp cho các buổi sinh hoạt, văn nghệ, tiệc tùng, đám cưới, sinh nhật, v.v… Xin liên lạc Văn phòng Cộng ̣Đồng hoặc xem hướng dẫn mướn Hội trường tại đây.

Cập Nhật Thông Tin qua Facebook

Comments Box SVG iconsUsed for the like, share, comment, and reaction icons

Được cứu bởi một nụ cười
(Nguồn: Vỹ Hoàng)

Rất nhiều người trong chúng ta quen thuộc với câu chuyện “Hoàng tử bé”, cuốn sách tuyệt vời của Antoine de Saint-Exupéry.

Nhưng đa số không biết ông còn là tác giả nhiều sách rất hay nữa. Một trong những quyển sách đó có tựa đề “Nụ cười” (The Smile - Le Sourire).

Ông kể rằng ông bị kẻ thù bắt và bị giam vào ngục tối. Chắc rằng với cái nhìn căm thù và chế độ nghiệt ngã của nhà tù, ông sẽ bị xử tử trong mấy ngày tới.

Nội dung chính của câu chuyện như sau:

“Tôi tin rằng mình sẽ bị chết. Tôi cảm thấy cực kỳ lo sợ và tuyệt vọng. Tôi cố tìm trong túi áo xem có còn thuốc lá không. Tôi tìm thấy một điếu thuốc nhưng không thấy diêm, vì họ đã lấy đi rồi.

Tôi nhìn quản ngục qua song sắt. Anh ta không nhìn vào tôi. Có lẽ tôi giống như một xác chết trong mắt anh ta vậy. Tôi gọi to: “Ông có lửa không, cho tôi châm điếu thuốc”. Anh ta nhìn tôi và nhún vai, tiến gần đến và châm thuốc cho tôi.

Khi anh ta đến gần và châm thuốc, đôi mắt anh ta vô tình nhìn vào mắt tôi. Lúc đó tôi chợt mỉm cười. Tôi không biết vì sao tôi lại làm như vậy. Thường là khi người ta bất an, khi ở cự ly rất gần với ai đó, người ta rất khó mỉm cười. Nhưng tôi đã làm thế. Vào khoảnh khắc đó, dường như có một tia sáng lóe lên trong khoảng cách giữa hai trái tim, hai linh hồn con người. Tôi nghĩ anh ta không muốn nhưng nụ cười của tôi đã lọt qua song sắt và nhóm lên nụ cười ở môi anh ta. Anh ta châm thuốc cho tôi nhưng nhìn thẳng vào mắt tôi.

Tôi tiếp tục mỉm cười với anh ta, và nhận ra rằng tôi đang nhìn anh như một con người chứ không phải là tên cai ngục. Cái nhìn của anh ta dường như cũng thay đổi.

Anh ta hỏi tôi: “Anh có con chứ?”.

“Có, đây, đây”. Tôi lấy cái ví từ trong túi áo và bối rối tìm ảnh gia đình. Anh ta cũng lấy ảnh của con mình ra và bắt đầu nói về dự định cho chúng. Tôi nói sợ rằng chẳng bao giờ tôi có thể gặp lại gia đình nữa, không còn cơ hội nhìn thấy bọn trẻ lớn lên. Những giọt nước mắt bỗng chảy trên má anh ta.

Đột nhiên, người quản ngục không nói một lời, mở khóa cánh cửa ngục. Bước khỏi nhà tù bằng cửa sau rất nhẹ nhàng, chúng tôi đi ra khỏi thị trấn. Tại nơi giáp ranh, anh ta đã thả tôi và không nói một lời, quay trở lại.

Tôi đã được cứu sống bằng một nụ cười.

Nụ cười tạo ra sự liên hệ không sắp đặt, rất tự nhiên giữa con người với nhau.

Bạn có tự hỏi rằng tại sao chúng ta mỉm cười mỗi khi nhìn thấy một đứa trẻ? Đó là bởi chúng ta nhìn người khác mà không cần phải có cái vỏ tự vệ.

Tâm hồn con trẻ trong mỗi chúng ta mỉm cười mà ta không nhận ra.
... See MoreSee Less

Được cứu bởi một nụ cười
(Nguồn: Vỹ Hoàng)

Rất nhiều người trong chúng ta quen thuộc với câu chuyện “Hoàng tử bé”, cuốn sách tuyệt vời của Antoine de Saint-Exupéry. 

Nhưng đa số không biết ông còn là tác giả nhiều sách rất hay nữa. Một trong những quyển sách đó có tựa đề “Nụ cười” (The Smile - Le Sourire).

Ông kể rằng ông bị kẻ thù bắt và bị giam vào ngục tối. Chắc rằng với cái nhìn căm thù và chế độ nghiệt ngã của nhà tù, ông sẽ bị xử tử trong mấy ngày tới.

Nội dung chính của câu chuyện như sau:

“Tôi tin rằng mình sẽ bị chết. Tôi cảm thấy cực kỳ lo sợ và tuyệt vọng. Tôi cố tìm trong túi áo xem có còn thuốc lá không. Tôi tìm thấy một điếu thuốc nhưng không thấy diêm, vì họ đã lấy đi rồi.

Tôi nhìn quản ngục qua song sắt. Anh ta không nhìn vào tôi. Có lẽ tôi giống như một xác chết trong mắt anh ta vậy. Tôi gọi to: “Ông có lửa không, cho tôi châm điếu thuốc”. Anh ta nhìn tôi và nhún vai, tiến gần đến và châm thuốc cho tôi.

Khi anh ta đến gần và châm thuốc, đôi mắt anh ta vô tình nhìn vào mắt tôi. Lúc đó tôi chợt mỉm cười. Tôi không biết vì sao tôi lại làm như vậy. Thường là khi người ta bất an, khi ở cự ly rất gần với ai đó, người ta rất khó mỉm cười. Nhưng tôi đã làm thế. Vào khoảnh khắc đó, dường như có một tia sáng lóe lên trong khoảng cách giữa hai trái tim, hai linh hồn con người. Tôi nghĩ anh ta không muốn nhưng nụ cười của tôi đã lọt qua song sắt và nhóm lên nụ cười ở môi anh ta. Anh ta châm thuốc cho tôi nhưng nhìn thẳng vào mắt tôi.

Tôi tiếp tục mỉm cười với anh ta, và nhận ra rằng tôi đang nhìn anh như một con người chứ không phải là tên cai ngục. Cái nhìn của anh ta dường như cũng thay đổi. 

Anh ta hỏi tôi: “Anh có con chứ?”.

“Có, đây, đây”. Tôi lấy cái ví từ trong túi áo và bối rối tìm ảnh gia đình. Anh ta cũng lấy ảnh của con mình ra và bắt đầu nói về dự định cho chúng. Tôi nói sợ rằng chẳng bao giờ tôi có thể gặp lại gia đình nữa, không còn cơ hội nhìn thấy bọn trẻ lớn lên. Những giọt nước mắt bỗng chảy trên má anh ta.

Đột nhiên, người quản ngục không nói một lời, mở khóa cánh cửa ngục. Bước khỏi nhà tù bằng cửa sau rất nhẹ nhàng, chúng tôi đi ra khỏi thị trấn. Tại nơi giáp ranh, anh ta đã thả tôi và không nói một lời, quay trở lại.

Tôi đã được cứu sống bằng một nụ cười.

Nụ cười tạo ra sự liên hệ không sắp đặt, rất tự nhiên giữa con người với nhau. 

Bạn có tự hỏi rằng tại sao chúng ta mỉm cười mỗi khi nhìn thấy một đứa trẻ? Đó là bởi chúng ta nhìn người khác mà không cần phải có cái vỏ tự vệ. 

Tâm hồn con trẻ trong mỗi chúng ta mỉm cười mà ta không nhận ra.

At the age of 16 I lost my freedom.
At the age of 24 I lost my own country.
During these 50 or 60 years I have faced a lot of problems but I never give up hope.
Hope based on truth, hope based on reason.

The Dalai Lama
... See MoreSee Less

At the age of 16 I lost my freedom. 
At the age of 24 I lost my own country. 
During these 50 or 60 years I have faced a lot of problems but I never give up hope. 
Hope based on truth, hope based on reason.

The Dalai Lama

Cách đóng góp cho Cộng Đồng (tương đối) dễ nhất, mà lại đạt được hiệu quả (tương đối) cao nhất ?

Kính mời quý đồng hương nhín tí thì giờ đến tham dự phiên họp mở rộng vào trưa ngày Chủ Nhật, 12/07/20, tới đây.

Anh chị em ở khắp các bộ phận của Cộng Đồng đã nỗ lực rất nhiều trong những tháng qua chỉ với ước mong thăng tiến cộng đồng chúng ta.

Sự hiện diện của quý đồng hương, đến chia sẻ tâm tư, nêu lên thắc mắc, đóng góp ý kiến v.v... là những việc làm tuy đơn giản nhưng có ảnh hưởng tích cực rất lớn lên các thành viên trách nhiệm của Cộng Đồng.

Phiên họp sẽ bắt đầu với bữa ăn trưa nhẹ vào lúc 12 giờ Chủ Nhật 12/07/2020.

Rất mong gặp lại quý đồng hương.
... See MoreSee Less

Cách đóng góp cho Cộng Đồng (tương đối) dễ nhất, mà lại đạt được hiệu quả (tương đối) cao nhất ? 

Kính mời quý đồng hương nhín tí thì giờ đến tham dự phiên họp mở rộng vào trưa ngày Chủ Nhật, 12/07/20, tới đây.

Anh chị em ở khắp các bộ phận của Cộng Đồng đã nỗ lực rất nhiều trong những tháng qua chỉ với ước mong thăng tiến cộng đồng chúng ta. 

Sự hiện diện của quý đồng hương, đến chia sẻ tâm tư, nêu lên thắc mắc, đóng góp ý kiến  v.v... là những việc làm tuy đơn giản nhưng có ảnh hưởng tích cực rất lớn lên các thành viên trách nhiệm của Cộng Đồng.

Phiên họp sẽ bắt đầu với bữa ăn trưa nhẹ vào lúc 12 giờ Chủ Nhật 12/07/2020.

Rất mong gặp lại quý đồng hương.

Comment on Facebook Cách đóng góp ...

Mọi lần dự các events ở CĐ thấy hđqt họ chuẩn bị đồ ăn cho đồng hương ngon lắm, kỳ này không biết sao ? 🙂

Thế Nào Là Người Trí Thức ?
(Nguồn: FB Chu Vĩnh Hải)

Tôi có nhiều người bạn là giáo sư, tiến sĩ. Phải thừa nhận rằng, họ giỏi chuyên môn. Có người dạy giỏi, có người nghiên cứu giỏi, và đa phần họ có một điểm chung: rất giỏi selfie.

Và họ có chung một đặc điểm: họ lặng im trước những biến cố đau thương của đất nước, lặng im trước bất hạnh và khổ đau cùng cực của nhân dân.

Có lần, tôi nửa đùa nửa thật với người bạn giáo sư: Ông là một giáo sư nhưng ông không có trí tuệ mà chỉ có tư chất thông minh thôi. Ông bạn giáo sư ngạc nhiên: Sao ông lại nói vậy? Tôi bình tĩnh trả lời: Người có trí tuệ là người nhận biết được đúng- sai, và chỉ làm theo điều mà mình cho là đúng, và biết phản ứng những gì sai trái. Ông không có điều này, ông chỉ hoàn thành công việc của ông, nên ông chỉ mới dừng lại ở mức có tư chất thông minh mà thôi.

Một lần khác, tôi nói với người bạn là tiến sĩ: Ông là tiến sĩ, nhưng ông không phải là trí thức. Người bạn cũng ngạc nhiên: Sao ông nói vậy? Tôi lẳng lặng trả lời: Từ cổ chí kim, từ đông sang tây, người trí thức không làm việc trong các cơ quan hành chính nhà nước, họ chỉ làm việc trong các tổ chức độc lập với nhà nước. Khi ông làm việc cho nhà nước, ông sẽ không có tiếng nói phản biện với hệ thống mà mình làm việc và hợp tác. Người trí thức là người bắt đầu bằng ý tưởng và kết thúc với ý tưởng, còn ông, ông bắt đầu bằng việc làm cơm áo và kết thúc bằng cái sổ hưu thì làm sao gọi ông là trí thức được!

Khi thấy tôi lên tiếng trước các áp bức và bất công, lên tiếng về sự khổ đau của đất nước, đói nghèo và bất hạnh của nhân dân, nhiều bạn bè dần xa tôi, hay nói theo cách khác, họ tạm thời ngừng giao du với tôi. Mời họ đi uống cà phê, họ chối từ. Gọi điện hỏi thăm họ, họ miễn cưỡng trả lời uể oải. Có người còn tỏ thái độ dứt khoát thẳng thừng: "Tao không ngồi với thằng phản động".

Tôi nhớ về Mẹ Teresa - người nữ tu đã giành cả cuộc đời mình để chăm sóc người nghèo, bệnh tật, trẻ mồ côi, người hấp hối, trong khi hoàn tất nhiệm vụ lãnh đạo dòng tu phát triển khắp Ấn Độ, và đến các quốc gia khác. Người nữ tu này chưa một lần bước chân vào giảng đường đại học, có châm ngôn sống cực kỳ đơn giản :"Người ta nói gì cũng mặc, bạn chỉ cần cười và tiếp tục công việc của mình" tại sao lại được bạn đọc của tạp chí lừng danh Newsweek bình chọn là một trong 10 nhà trí thức có tầm ảnh hưởng nhất của nhân loại trong thế kỷ 20? Có phải người trí thức là người khởi nguồn với ý tưởng và hết mình với ý tưởng?

Thời gian cho tôi biết, có một khái niệm hay nhầm lẫn là trí thức và nhà khoa học. Với tôi, nhà khoa học là người chỉ có chuyên môn thuần tuý, còn trí thức ngoài chuyên môn, họ trăn trở về vận nước.

Và thời gian cũng cho tôi biết, theo định nghĩa của các nước văn minh thì Việt Nam ngày nay có nhiều người có học thức nhưng ít người là trí thức. Ai đã làm cho đất nước này không còn tầng lớp trí thức nữa?

Tôi có buồn lắm không khi tạm thời mất đi nhiều người bạn? Có. Buồn vì họ có thuộc tính cừu, không có phẩm tính can đảm để cất lên tiếng nói của một con người công chính trước các đói nghèo, khổ đau và bất hạnh của nhân dân, của đất nước.

Nhưng, tôi cũng chẳng buồn, vì khi tạm mất đi những người bạn cũ, tôi lại có thêm rất nhiều bạn mới cùng chí hướng. Tôi có thêm bạn là một dịch giả già được mệnh danh là dịch giả khai sáng. Tôi có thêm bạn là một nhà thơ già lúc nào cũng sẵn sàng xuống đường chống lại bạo quyền. Tôi có thêm một người bạn là tiến sĩ nhưng lặng thầm và mải miết vận động cho xã hội dân sự, một nền kinh tế triệt để thị trường cho Việt Nam. Tôi có thêm một bạn mới là một doanh nhân thành đạt nhưng sống hết mình cho khát vọng nhân quyền. Tôi có thêm nhiều bạn, rất nhiều….

Họ trí tuệ, họ thiện tâm, họ chân thành, họ chung thủy với bạn bè và con đường mà họ đã lựa chọn. Nhìn vào ánh mắt trong trẻo và gương mặt thánh thiện của họ, tôi cảm nhận được một tầng lớp trí thức mới đã- đang và sẽ xuất hiện kèm theo đó là bình minh mới của quê hương và đất nước.Một người trí thức chân chính.
... See MoreSee Less

Thế Nào Là Người Trí Thức ?
(Nguồn: FB Chu Vĩnh Hải)

Tôi có nhiều người bạn là giáo sư, tiến sĩ. Phải thừa nhận rằng, họ giỏi chuyên môn. Có người dạy giỏi, có người nghiên cứu giỏi, và đa phần họ có một điểm chung: rất giỏi selfie. 

Và họ có chung một đặc điểm: họ lặng im trước những biến cố đau thương của đất nước, lặng im trước bất hạnh và khổ đau cùng cực của nhân dân.

Có lần, tôi nửa đùa nửa thật với người bạn giáo sư: Ông là một giáo sư nhưng ông không có trí tuệ mà chỉ có tư chất thông minh thôi. Ông bạn giáo sư ngạc nhiên: Sao ông lại nói vậy? Tôi bình tĩnh trả lời: Người có trí tuệ là người nhận biết được đúng- sai, và chỉ làm theo điều mà mình cho là đúng, và biết phản ứng những gì sai trái. Ông không có điều này, ông chỉ hoàn thành công việc của ông, nên ông chỉ mới dừng lại ở mức có tư chất thông minh mà thôi.

Một lần khác, tôi nói với người bạn là tiến sĩ: Ông là tiến sĩ, nhưng ông không phải là trí thức. Người bạn cũng ngạc nhiên: Sao ông nói vậy? Tôi lẳng lặng trả lời: Từ cổ chí kim, từ đông sang tây, người trí thức không làm việc trong các cơ quan hành chính nhà nước, họ chỉ làm việc trong các tổ chức độc lập với nhà nước. Khi ông làm việc cho nhà nước, ông sẽ không có tiếng nói phản biện với hệ thống mà mình làm việc và hợp tác. Người trí thức là người bắt đầu bằng ý tưởng và kết thúc với ý tưởng, còn ông, ông bắt đầu bằng việc làm cơm áo và kết thúc bằng cái sổ hưu thì làm sao gọi ông là trí thức được!

Khi thấy tôi lên tiếng trước các áp bức và bất công, lên tiếng về sự khổ đau của đất nước, đói nghèo và bất hạnh của nhân dân, nhiều bạn bè dần xa tôi, hay nói theo cách khác, họ tạm thời ngừng giao du với tôi. Mời họ đi uống cà phê, họ chối từ. Gọi điện hỏi thăm họ, họ miễn cưỡng trả lời uể oải. Có người còn tỏ thái độ dứt khoát thẳng thừng: Tao không ngồi với thằng phản động.

Tôi nhớ về Mẹ Teresa - người nữ tu đã giành cả cuộc đời mình để chăm sóc người nghèo, bệnh tật, trẻ mồ côi, người hấp hối, trong khi hoàn tất nhiệm vụ lãnh đạo dòng tu phát triển khắp Ấn Độ, và đến các quốc gia khác. Người nữ tu này chưa một lần bước chân vào giảng đường đại học, có châm ngôn sống cực kỳ đơn giản :Người ta nói gì cũng mặc, bạn chỉ cần cười và tiếp tục công việc của mình tại sao lại được bạn đọc của tạp chí lừng danh Newsweek bình chọn là một trong 10 nhà trí thức có tầm ảnh hưởng nhất của nhân loại trong thế kỷ 20? Có phải người trí thức là người khởi nguồn với ý tưởng và hết mình với ý tưởng?

Thời gian cho tôi biết, có một khái niệm hay nhầm lẫn là trí thức và nhà khoa học. Với tôi, nhà khoa học là người chỉ có chuyên môn thuần tuý, còn trí thức ngoài chuyên môn, họ trăn trở về vận nước.

Và thời gian cũng cho tôi biết, theo định nghĩa của các nước văn minh thì Việt Nam ngày nay có nhiều người có học thức nhưng ít người là trí thức. Ai đã làm cho đất nước này không còn tầng lớp trí thức nữa?

Tôi có buồn lắm không khi tạm thời mất đi nhiều người bạn? Có. Buồn vì họ có thuộc tính cừu, không có phẩm tính can đảm để cất lên tiếng nói của một con người công chính trước các đói nghèo, khổ đau và bất hạnh của nhân dân, của đất nước.

Nhưng, tôi cũng chẳng buồn, vì khi tạm mất đi những người bạn cũ, tôi lại có thêm rất nhiều bạn mới cùng chí hướng. Tôi có thêm bạn là một dịch giả già được mệnh danh là dịch giả khai sáng. Tôi có thêm bạn là một nhà thơ già lúc nào cũng sẵn sàng xuống đường chống lại bạo quyền. Tôi có thêm một người bạn là tiến sĩ nhưng lặng thầm và mải miết vận động cho xã hội dân sự, một nền kinh tế triệt để thị trường cho Việt Nam. Tôi có thêm một bạn mới là một doanh nhân thành đạt nhưng sống hết mình cho khát vọng nhân quyền. Tôi có thêm nhiều bạn, rất nhiều…. 

Họ trí tuệ, họ thiện tâm, họ chân thành, họ chung thủy với bạn bè và con đường mà họ đã lựa chọn. Nhìn vào ánh mắt trong trẻo và gương mặt thánh thiện của họ, tôi cảm nhận được một tầng lớp trí thức mới đã- đang và sẽ xuất hiện kèm theo đó là bình minh mới của quê hương và đất nước.
Load more

Gallery

Copyright 2018 - Vietnamese Community in South Australia